ĐẤT NƯỚC BẤT NHÂN NHỐT CẢ MỘT GIA ĐÌNH!



Hình từ bài chủ




Đất nước VN tôi những mảnh trời không nắng
Bị niêm miệng bằng lệnh cấm phát ngôn
Những câu thơ chỉ ú ớ trong mơ
Biến yêu nước thành tội phạm bất ngờ
Người công dân thời kỷ nguyên mới là đây sao
Là đêm ngủ giật mình vì tiếng gõ cửa
Sớm bị treo bút vì một status gây ngứa
Tự do tòn teng trên cột cờ dối trá
Có người trẻ lãnh 10 năm tù oan khiên chưa thở nổi
Lại tọng thêm 11 năm & 5 năm quản chế chỉ vì khẩu hiệu chưa giám định ai viết
Ờ thì giữa những tuyệt thực tuyệt vọng, những câu rủa sả Đá Đảo CS nếu có
Cũng chỉ là những câu “thức tỉnh” bình thường nhan nhãn khắp nơi
Bộ họ quên rồi bài nhạc Rap một thời rất nổi tiếng Đ.M.C.S
Kỳ thực công lý diễn hề điều luật u mê
Mạng an ninh chỉ giỏi bịt miệng nhân tình
Ơi thương quá những cánh chim gãy cánh
Chưa bay lên đã rớt xuống ngàn khát vọng bình minh
Trời ạ!
Tôi vẫn thấy môi cười kiêu hãnh sau song sắt
Dù đôi mắt vợ trẻ con thơ đã đoanh tròng rồi khô lệ
Giữa biển đời…
Hẳn nhiên ai cũng biết, chỉ là không dám nói
Nỗi sợ lan như khói ám âm thầm
Một đất nước như một lồng giam to đùng
Cửa tưởng mở mà chẳng thể bước chân
Ngày đời phải đến, ngày mặt trời thức dậy
Ở phương đông
Cỏ chồi lên
Từ vết nứt oan khiên
Lũ trẻ con cháu lớn lên không cần phải nói khẽ khàng… rất nhẹ
Và nhà báo dân oan… sẽ không còn bị dẫn độ
Trong đêm…
Và nhất là một toà án nhân dân
Sẽ phải xử những kẻ quyền lực
Đúng người
Đúng tội…
Amen!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này