SỐNG - HỌC TẬP - LÀM THEO THẰNG KHỐN HCM! Hình từ bài chủ Nhật ký yêu nước HNNCBCĐ Có những hình ảnh khiến người ta tin vào lòng nhân ái: Một thanh niên khuyết tật, nghèo khó, sống từng đồng lẻ, vậy mà vẫn bẻ ống heo, gom góp chút tiền ít ỏi để gửi về miền Trung đang oằn mình sau mưa lũ. Đó không chỉ là tiền — đó là tấm lòng, là sự sẻ chia, là tình người. Và rồi, đối lập hoàn toàn với hình ảnh ấy, là một đảng viên, cán bộ Mặt trận Tổ quốc — người được giao nhiệm vụ đại diện cho dân, thay mặt dân gìn giữ tiền cứu trợ — nhưng lại không giữ nổi chính mình. Chẳng cần lũ cuốn, chẳng cần gió quật — chỉ cần thấy tiền cứu trợ là… tự trôi vào túi cá nhân. Một bên là người khuyết tật, thiếu thốn đủ đường nhưng vẫn chia từng đồng. Một bên là người “đủ thứ” — quyền, chức, lương, phụ cấp, tem phiếu, danh hiệu thi đua — nhưng lại thiếu đúng một thứ: lương tâm. Đến mức người ta phải cay đắng mà nói: Một ngàn người nghèo, người yếu...