LỜI BÁC
Ngô Du Trung
HNNCBCĐ
"Bác" nói "... cơm chúng ta ăn, áo chúng ta mặc, vật liệu chúng ta dùng đều là mồ hôi và nước mắt của nhân dân mà ra. Vì vậy chúng ta phải đền bù xứng đáng cho nhân dân..."
He he... "bác" "đền bù" rất "xứng đáng". Khi "bác" lên làm vua rồi thì đem nhân dân, trong đó có bà Nguyễn Thị Năm là ân nhân của "bác", đấu tố giết chết. Giết bà Năm xong, "bác" còn "đền bù xứng đáng" bằng một cái hòm xấu nhất, nhỏ nhất, rẻ nhất, khiến khỉ bỏ xác bà Năm vào hòm, du kích phải nhảy lên đạp, xương cốt gãy răng rắc, cái xác "ngoan cố" của bà Năm mới chịu lọt vào hòm...
Úi trời ơi! Lời "bác" nói như tiếng chó tru đêm, như người bị ỉa chảy, hễ há mồm thì cứt tuôn ra ào ào, không hề có một chút giá trị gì. Vậy mà vẫn có một loại "dân tộc" tôn "bác" lên làm "cha già", ngày ngày sì sụp vái lạy...

Nhận xét