BƠI THUYỀN TRÊN MÁI NHÀ
P/s: chuyển thể từ bài thơ của Đặng Chương Ngạn
Cụ Chịu Đòn
HNNCBCĐ
Miền Trung năm 2025, bão lũ tới tấp như thể ông Trời đang xả stress cá nhân. Mình nhìn ra sân, thấy thuyền… bơi trên mái nhà. Ban đầu mình tưởng mình nhìn nhầm, nhưng không, đúng là thuyền! Lượn lờ trên tôn, như một đoàn du thuyền mini đang biểu diễn trên phố.
Đêm đến, cả xóm trèo lên nóc nhà ngủ. Mẹ mình thì cẩn thận buộc dây neo từng đứa như neo thuyền, bảo: “Chết thì chết, xác còn giữ được.” Mình nằm, đầu óc đảo lộn, tự hỏi liệu có neo được cơn điên thiên nhiên không.
Nước dâng nhanh, chỉ cần chạm ngang đọt xoài là nóc nhà biến mất. Mẹ mình quỳ chắp tay van lạy ông Trời: “Xin thương xót con, con cắn rơm cắn cỏ cũng được.”
Ba mình thì không vái trời. Ông chổng mông vái thẳng mấy ông thủy điện: “Đừng xả nước. Làng tao trôi hết ra biển rồi, hiểu chưa?!”
Anh mình cũng không vái. Giữa tiếng gió gào rít, anh chửi thẳng vào khoảng tối:
“Đù mẹ! Lũ phá rừng!
Đù mẹ! Lũ chặn sông bán điện!
Điên thật. Mọi thứ điên cả rồi. Nước đã chạm mông mình, mình nhìn qua vách trời dông bão, mắt tìm bóng thuyền bơi trên mái những ngôi nhà. Và mình biết, nếu sống sót, mình sẽ kể câu chuyện bi thương này cho các thế hệ mai sau.

Nhận xét