KIẾP NGƯỜI THA HƯƠNG.








Ngày xưa tìm cách vượt biên.
Bằng thuyền ghe nhỏ biển trời mênh mông.
Ông trời nhìn xuống mà trông.
Kiếp người tị nạn đi không lối về.
Nhiều người đã bị rủi ro.
Chiếc thuyền chìm đắm xương tro chẳng còn.
Bao năm đất nước héo mòn.
Cầm quyền cộng sản đâu còn thương dân.
Cộng sản là đám bất nhân.
Hại dân tộc Việt bần cùng khổ đau.
Giờ đây người Việt thi nhau.
Tìm đủ mọi cách trốn mau độc tài.
Người thì vượt biển vượt rừng.
Có người chốn chạy bằng đường trên không.
Nhiều người chốn chạy gian nan.
Xe thùng đông lạnh đoàn người chết khô.
Ba mươi chín số phận con người.
Chết cùng một lúc trong thùng xe đông.
Cầm quyền cộng sản thấy không?.
Đẩy dân tộc Việt không còn tương lai.
Quê hương chẳng có ngày mai.
Đất nước tăm tối ngày dài như đêm.
Bọn chúng chễm chệ ngồi trên.
Ngồi trên hưởng lộc bỏ quên dân mình.
50 năm giải phóng điêu linh.
50 năm giải phóng gia đình nát tan.
Cửa nhà chúng phá tan hoang.
Người dân khóc thét hai hàng lệ rơi.
Cộng sản chẳng phải con người.
Chúng nó cướp bóc khắp nơi đêm ngày.
Quan tham cả đám mặt dày.
Đẩy người dân Việt lưu đày khắp nơi.
Người Việt lâm cảnh chơi vơi.
Là do chúng nó làm giàu bản thân.
Bọn chúng sao quá bất nhân.
Như đám quỷ dữ giết dần dân ta.
Người Việt khắp chốn gần xa.
Cùng nhau tranh đấu vang xa khắp miền.
Cộng sản dứt khoát đuổi liền.
Cho dân tộc Việt gắn liền vết thương.
Người Việt ở khắp bốn phương.
Trở về đất Việt yêu thương tình người.
Chúng ta mang đến tiếng cười.
Cho đàn em nhỏ sáng ngời tương lai.
Việt Nam sẽ có ngày mai.
Tự do dân chủ hoa mai nở vàng.
Việt Nam lịch sử sang trang.
Bài ca tiếng hát muôn ngàn mai sau.

04.11.2025
Hoa Mai Nguyen

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này