Thế giới tự do tuy không hoàn hảo, nhưng lực lượng đối lập vẫn mang nhiều khuyết điểm nghiêm trọng hơn.
Lời dẫn:
Gần đây, CSTQ luôn lớn tiếng kêu gọi thế giới tiếp
tay với khối BRICS bao gồm các quốc gia như TQ, Nga Sô, Iran, Ấn Độ, Brazil,
Nam Phi hầu xây dựng một trật tự thế giới đa cực, đối trọng với Hoa Kỳ và đồng
minh. Tuy nhiên, lực lượng đối lập mà CSTQ muốn xây dựng tiềm ẩn nhiều hiểm
họa cho nhân loại.
LS. Đào Tăng Dực
Trong bối cảnh địa chính trị toàn
cầu đang chuyển biến, cuộc đối đầu giữa “thế giới tự do” và “lực lượng đối lập”
không chỉ là cạnh tranh quyền lực, mà còn là cuộc thử thách giữa hai trật tự
chính trị. Dù thế giới tự do – bao gồm Hoa Kỳ, Tây Âu và các nền dân chủ Đông Á
như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Singapore – không tránh khỏi những khuyết
điểm nội tại, nhưng so với khối BRICS và các quốc gia độc tài, họ vẫn là lực
lượng bảo vệ trật tự chính trị dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.
1. Thế giới tự do có thể định hình
như một liên minh đa dạng nhưng dân chủ:
Thế giới tự do được định nghĩa bởi
hệ thống chính trị dân chủ, có tam quyền phân lập, xã hội dân sự năng động và
quyền tự do cá nhân được bảo vệ. Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc,
Đài Loan và Singapore tuy khác biệt về văn hóa và thể chế, nhưng đều chia sẻ
nền tảng dân chủ và cam kết với trật tự quốc tế dựa trên luật lệ.
Tuy nhiên, chính sự đa dạng và cơ
chế dân chủ khiến thế giới tự do thường xuyên rơi vào tình trạng chia rẽ. Các
cuộc bầu cử định kỳ, sự thay đổi chính phủ và xung đột lợi ích quốc gia khiến
việc đạt được đồng thuận chiến lược trở nên khó khăn. Ví dụ, sự chậm trễ trong
việc hỗ trợ Ukraine trước sự xâm lăng của Nga hay phản ứng không đồng nhất
trước bá quyền Trung Quốc, nhất là sự hung hăn tại Biển Đông.
2. Lực lượng đối lập có thể định
hình như một hợp tác chiến thuật giữa các chế độ dị biệt:
Lực lượng đối lập – bao gồm khối
BRICS (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, Nam Phi) và các quốc gia độc tài như
Iran, Venezuela, Triều Tiên – đang cố gắng xây dựng một trật tự nhằm thách thức
ảnh hưởng vượt trội của phương Tây. Dù BRICS có sự hiện diện của các nền dân
chủ như Ấn Độ, Brazil và Nam Phi, nhưng nhóm này lại bị chi phối bởi các chế độ
độc tài như Trung Quốc và Nga – những quốc gia có hồ sơ nhân quyền tồi tệ và
thường xuyên vi phạm luật pháp quốc tế.
Sự bất đồng giá trị trong nội bộ
BRICS là một nghịch lý: làm sao một liên minh có thể cổ vũ “đa cực hóa” và
“công bằng toàn cầu” khi một nửa thành viên đàn áp tự do báo chí, bỏ tù đối lập
và xâm lược nước láng giềng? Việc Nga xâm lược Ukraine và Trung Quốc đe dọa Đài
Loan là minh chứng rõ ràng cho bản chất bá quyền của một số thành viên BRICS.
Trong khi đó, từ nhiều thập niên
trước đây, truyền thông quốc tế tương đối khuynh tả và có sự thiên lệch nguy
hiểm cho tiến trình dân chủ hóa của các nước nhược tiểu, trong đó có Việt Nam.
Một trong những vấn đề đáng lo
ngại là cách giới truyền thông quốc tế – đặc biệt là các cơ quan thiên tả – đã
vô tình hoặc cố ý làm lu mờ những khuyết điểm của lực lượng đối lập.
Một phần vì các nước Tây Phương
trong nhiều thế kỷ đã là những quốc gia thực dân, chiếm nhiều thuộc địa và gây
tang tóc cho nhiều quốc gia nhược tiểu từ Phi Châu sang Á Châu. Trong khi đó,
Truyền thông thiên tả đã quên rằng, lịch sử đã sang trang và các đế quốc độc
tài cộng sản theo truyền thống Đệ Tam Quốc Tế của Lê Nin, hoặc giáo phiệt như
Iran, mới là những ác nhân khát máu nhất nhân loại.
Trong khi các sai sót của phương
Tây thường bị phóng đại, thì các hành vi đàn áp, xâm lược và vi phạm nhân quyền
của Nga, Trung Quốc hay Iran lại bị biện minh bằng những lý do như “phản ứng
với chủ nghĩa đế quốc phương Tây” hay “bảo vệ chủ quyền quốc gia”.
Sự thiên lệch này không chỉ làm
méo mó nhận thức của công chúng toàn cầu, mà còn tiếp tay cho các chế độ độc
tài biện minh cho hành vi của mình. Việc một số học giả và nhà báo phương Tây
mô tả cuộc chiến Ukraine như “cuộc xung đột ủy nhiệm” thay vì một cuộc xâm lăng
trắng trợn là ví dụ điển hình cho sự đảo lộn đạo lý.
3. So sánh khuyết điểm: Tự do hay độc
tài?
Không ai phủ nhận rằng thế giới tự
do có những vấn đề nghiêm trọng: phân cực chính trị, chủ nghĩa dân túy, bất
bình đẳng kinh tế và sự trì trệ trong cải cách. Nhưng những khuyết điểm này
diễn ra trong một môi trường nơi người dân có quyền lên tiếng, báo chí được tự
do điều tra, và các thể chế có thể tự điều chỉnh.
Ngược lại, trong các quốc gia đối
lập, đặc biệt là những chế độ độc tài, khuyết điểm không chỉ là hệ quả của sai
lầm chính sách, mà là sản phẩm của một hệ thống bị bóp méo từ gốc rễ. Khi quyền
lực tập trung tuyệt đối, không có cơ chế kiểm soát và người dân bị bịt miệng,
thì sai lầm không thể sửa chữa – và thường dẫn đến những đàn áp nhân quyền tàn
bạo hoặc thảm họa diệt chủng.
Chính vì thế một trật tự chính trị
dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên tuy không hoàn hảo, nhưng vẫn là lựa
chọn tốt hơn.
Thế giới tự do không phải hoàn hảo.
Nhưng nếu phải lựa chọn giữa một trật tự dân chủ đầy tranh luận và một trật tự
chuyên chế đầy đàn áp, thì lựa chọn vẫn rõ ràng. Trong thời đại mà truyền thông
quốc tế thiên tả, sự thật bị bóp méo và giá trị đạo đức đảo điên, việc bảo vệ
những nguyên tắc nền tảng của thế giới tự do – dù không hoàn hảo – vẫn là nhiệm
vụ cấp thiết.
Không phải quan điểm dân chủ hiến
định, pháp trị và đa nguyên của phương Tây luôn đúng, mà vì lực lượng đối lập,
với tất cả những mâu thuẫn và tội ác của mình, hàm chứa nhiều cơ hội cho những
ác nhân của lịch sử như giáo phiệt Iran, CSTQ, CS Bắc Hàn, CS Cuba và nhất là
CSVN sống lâu dài hơn trên xương máu của những dân tộc bất hạnh mà họ thống trị.

Nhận xét