Quan hệ Trung- Nhật và những sai lầm bán nước của người CSVN
Việt cộng nói và làm - nguồn Internet
LS. Đào Tăng Dực
Vào ngày 8/11/2025, một biến cố ngoại giao Nhật-Trung chấn động xảy ra. Đó
là Thủ tướng Nhật Bà Sanae Takaichi phát biểu tại Quốc hội rằng nếu Trung
Quốc tấn công đảo quốc Đài Loan, Nhật Bản có thể coi đó là tình huống khủng
hoảng ảnh hưởng đến sự tồn vong của quốc gia và có quyền sử dụng vũ lực
phòng vệ.
Phản ứng của Tổng lãnh sự TQ tại Osaka Tiết Kiếm lập tức xuất hiện trên trang
mạng X (Twitter). Ông hăm dọa “chặt đầu” Thủ tướng Nhật. Đây là một phát
ngôn từ một viên chức ngoại giao cấp cao của CSTQ và mang phong cách vừa
cao ngạo, vừa khát máu.
Dĩ nhiên lời tuyên bố này khơi dậy lòng tự ái dân tộc của toàn dân Nhật Bản,
vốn là một dân tộc kiêu hùng và một cường quốc kinh tế lẫn quân sự đáng nể
của thế giới và nữ thủ tướng Takaichi đang nhận được sự ủng hộ từ quần chúng
cao nhất trong các thủ tướng đương đại.
Nhiều nhà bình luận quốc tế cho rằng, đây thuần túy chỉ là một lời tuyên bố quá
khích, vượt giới hạn ngoại giao và mang tính cách chiến lang (wolf warrior) của
một cá nhân.
Tuy nhiên, sự thật sâu xa hơn nhiều. Tính khát máu mà Tiết Kiếm thể hiện hôm
nay, phát xuất từ bản chất khát máu tiềm ẩn của đảng CSTQ vốn là một đảng
CS phát xuất từ phong trào Đệ Tam Quốc Tế của Lê Nin, cùng bản chất với các
đảng CSLX, Bắc Triều Tiên, Cuba và Việt Nam. Nhân loại thường kinh tởm
chế độ Đức Quốc Xã của Hitler, diệt chủng hằng triệu người Do Thái. Tuy
nhiên, số nạn nhân bị giết trong các lò hỏa thiêu của Hitler chỉ là những con số
lẻ, khi so sánh với số nạn nhân khổng lồ ngoài sức tưởng tượng của các trùm CS
Stalin, Mao Trạch Động, Kim Nhật Thành, Polpot…
Bản chất này đã thể hiện ngay trong đảng CSVN qua các cuộc Cải Cách Ruộng
Đất giết hại khoảng 200 ngàn người Việt vô tội và gần đây nhất thảm sát đẩm
máu gia đình cụ Lê Đình Kình và người dân xã Đồng Tâm vô tội của trùm công
an Tô Lâm.
Đối với các đảng CS, thuận ta thì sống, nghich ta thì sẽ bị truy cùng diệt tận,
không thể buông tha. Tiết Kiếm thừa hưởng di sản này như một đảng viên trung
kiên của CSTQ.
Hơn ai hết, Ông Hồ Chí Minh hiểu rõ bản chất này của các đảng CS đàn anh vì
ông là một chính trị gia lão luyên giang hồ. Tùng lăn lộn vào sinh ra tử với các
đảng CS nêu trên, nhất là với đảng CSTQ dưới sự lãnh đạo của Mao Trạch
Đông.
Tuy am hiểu tính khát máu này của CSTQ mà ông vẫn một lòng quy thuận họ
Mao, tôn họ Mao làm thầy và đặt đảng CSVN cũng như dân tộc VN vào vòng
kiềm tỏa của CSTQ, là một hành động vô trách nhiệm và vô cùng thiếu viễn
kiến.
Nhật Bản là một cường quốc, từng chiếm đóng lãnh thổ TQ mà còn bị đối xử
như vậy, thử hỏi một quốc gia nhược tiểu như VN, trong mắt của Tiết Kiếm và
đảng CSTQ ra thể thống gì?
Tại sao ông Hồ làm như thế mặc dầu với kinh nghiệm của ông, ông rất hiểu bản
chất khát máu này của đảng CSTQ?
Lý do có thể rất nhiều nhưng tựu trung có thể tóm lược như sau:
1. Một là tuy là một chính trị gia khôn lanh nhưng ông thiếu viễn kiến,
không nhìn xa để tiên đoán sự hành xử của đảng CSTQ trong tương lai
khi có sự xung đột xảy ra giữa 2 quốc gia hoặc 2 đảng, hoặc
2. Tuy hiểu được nhưng ông vẫn coi nhu cầu phục tùng đảng CSTQ và Mao
Trạch Đông là ưu tiên hầu nhận được sự ủng hộ và viện trợ vũ khí để tiêu
diệt các đảng phái quốc gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt,
Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng và những đảng phái quốc gia khác,
nhằm thỏa mãn tham vọng quyền lực, bất kể vận mệnh dân tộc trong
tương lai.
3. Một lý do khả tín nữa là tuy ông Hồ là một chính trị gia lão luyện, nhưng
trình độ học thức của ông rất khiêm tốn, chỉ có bằng Primaire của Pháp.
Khi so sánh với những nhân vật lớn của CSTQ như Mao Trạch Đông (Tốt
nghiệp thầy giáo trung học), Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình (cả 2 đều du
học tây phương). Ông Hồ chưa đưa ra một hệ thống tư tưởng nào mới lạ
cho VN mà luôn chăm chỉ kiên tâm làm “học trò của Lê Nin, Stalin và
Mao Chủ Tịch” . Chính vì thế ông tin tưởng mù quáng vào chủ thuyết
Mác Lê và tình hữu nghị vô điều kiện, vĩnh viễn và không biên giới giữa
những quốc gia cộng sản với nhau.
Ông Hồ tự biết rằng mình thua xa Mao Trạch Dông là một học giả Mác Lê
uyên bác, sáng tạo một hệ tư tưởng CS cho riêng TQ và đồng thời là một nhà
quân sự cũng như chiến lược gia xuất sắc. Ông cũng tự biết là thua xa Kim
Nhật Thành của Bắc Triều Tiên vì Kim Nhật Thành sáng tạo hệ tư tưởng
“Chủ thể” (Juche) trong khuông khổ chủ nghĩa Xã Hội, nhấn mạnh rằng con
người là chủ thể của mọi sự vật, mọi quyết định và cách mạng, đồng thời đề
cao tinh thần độc lập, tự lực và tự cường của dân tộc Triều Tiên.
Sai lầm trí mạng cho dân tộc Việt Nam này của Ông Hồ đã đưa đến một sự kiện
vô cùng đáng tiếc khác vào năm 1990 khi đảng CS Liên Xô sụp đổ. Đó là các
đồ đệ thân cận nhất của Ông gồm Nguyễn Văn Linh là Tổng Bí thư ĐCSVN,
thủ tướng Đỗ Mười và cố vấn Phạm Văn Đồng tham dự Hội nghị Thành Đô để
trở về nương tựa Trung Quốc.
Phía CSTQ gồm Tổng Bí thư Giang Trạch Dân, Thủ tướng Lý Bằng. CSVN đã
nhượng bộ CSTQ hầu được cho phép trở lại nằm dưới trướng bảo vệ của đàn
anh đến mức độ Hiệp Ước Thành Đô là một “hiệp ước đầu hàng” trên thực tế.
Mãi đến hôm nay, CSVN vẫn chưa dám công bố với quốc dân nội dung hiệp
ước này.
CSTQ phản ứng tàn độc đối với cường quốc Nhật Bản ngày hôm nay như thế
nào, thì chúng ta có thể tưởng tượng được thái độ hống hách và những điều kiện
khắc nghiệt họ áp đặt trên đảng CSVN trong Hội Nghị Thành Đô. Dưới mắt của
Tập Cận Bình ngày hôm nay thì Tô Lâm của một đảng CSVN nhược tiểu, mỗi
lần đi yết kiến thiên triều đáng giá bao nhiêu?
Dân tộc Việt đã ghi vào sử sách hai giai đoạn lịch sử bi thướng: đó là “một
ngàn năm đô hộ giặc Tàu và một trăm năm đô hộ giặc Tây”. Một giai đoạn
thứ ba bi thương gấp bội, sẽ ghi lại là “một trăm năm đô hộ giặc Cộng”, cũng
vì sai lầm trí mạng này của Ông Hồ và các đệ tử của Ông.

.jpg)
Nhận xét